Chương 1: Đêm Trực Quán Net Và Tờ 500k Đổi Đời
Trần Phong ngáp ngắn ngáp dài, hai mắt dán chặt vào màn hình máy chủ của quán Net "Linh Vương". Đồng hồ điểm 11 giờ đêm. Khách đã vãn, quán chỉ còn lác đác vài thành phần cày rank đêm và mùi khói thuốc lá quyện với mùi mì tôm bò dở dang.
Ở góc trong cùng, máy số 13, có một cô gái đang ngồi gục mặt xuống bàn.
Phong để ý cô nàng này từ chập tối. Xinh, cực kỳ xinh. Làn da trắng sứ, đường nét thanh tú, chiếc váy hiệu Gucci đắt tiền hoàn toàn lạc quẻ với cái quán net cỏ xập xệ này. Thế nhưng, cô nàng không chơi game. Từ lúc vào, cô chỉ mở đoạn chat Facebook, đọc đi đọc lại rồi... khóc.
Khóc từ 8 giờ tối đến tận 11 giờ đêm.
Với tư cách là một nhân viên trông net kiêm tạp vụ lương 4 củ/tháng, Phong vốn định mặc kệ. Nhưng tiếng nức nở kìm nén của cô gái khiến anh không nhịn được. Anh pha một cốc trà chanh, mang thêm gói bim bim đặt lên bàn cô.
"Này, quán đóng cửa cuốn rồi, em không định về à?" Phong gãi đầu hỏi.
Cô gái ngước lên, đôi mắt đỏ hoe sưng mọng, nước mắt tèm lem nhưng vẫn không giấu được vẻ đẹp sắc sảo. Cô nấc lên, giọng khàn đặc: "Anh... nó cắm sừng tôi! Thằng khốn đó đi du học Pháp, hứa hẹn đủ đường, thế mà vừa sang đó đã ôm ngay một con tiểu thư nhà giàu. Nó nhắn tin chia tay tôi qua Facebook! Nhắn xong block luôn!"
Nói đoạn, cô lại úp mặt xuống bàn khóc lớn hơn.
Phong thở dài, kéo cái ghế nhựa ngồi xuống cạnh. Bản năng "anh hùng bàn phím" trỗi dậy, anh bắt đầu tuôn ra bài văn mẫu mộc mạc nhất mà anh thường dùng để khuyên mấy thằng em trong Guild:
"Này, em nhìn lại mình đi. Xinh đẹp thế này, mặc đồ hiệu thế kia, thiếu đếch gì trai theo? Cớ gì phải khóc lóc gục ngã ở cái quán net đầy mùi mồ hôi này vì một thằng rác rưởi? Ra ngoài kia, rửa cái mặt, trang điểm lượn phố một vòng, khéo trai xếp hàng dài từ phố Huế lên tận Hồ Gươm. Khóc lóc tàn tạ chỉ làm kẻ thù hả hê thôi!"
Lời thô nhưng thật. Cô gái sững lại, ngẩng đầu nhìn Phong. Lần đầu tiên có người nói chuyện với cô bằng cái giọng bất cần, thẳng tuột như thế.
"Anh nói thật chứ?" Cô quẹt nước mắt.
"Thật hơn vàng. Thằng đó bỏ em vì nhà kia giàu? Vậy thì em phải sống sao cho sau này nó về nước nhìn thấy em phải quỳ xuống mà liếm gót giày!"
Câu nói như chạm vào đúng chỗ ngứa. Ánh mắt cô gái dần thay đổi, từ uất ức sang kiên định, rồi lóe lên một tia sáng lạnh lùng.
"Đúng! Anh nói đúng!" Cô gái gật đầu mạnh một cái, "Tôi không thể tàn tạ thế này được!"
Đêm đó, cô gái không khóc nữa. Cô bắt Phong ngồi kể chuyện tiếu lâm, đánh Liên Minh cùng cô đến rạng sáng. Vốn định đuổi khách đi ngủ, nhưng thấy tâm trạng cô nàng vừa ổn định, Phong đành nhường luôn cái ghế sô-pha vớt vát duy nhất trong quán cho cô chợp mắt, còn mình gục tạm trên bàn máy chủ.
...
5 giờ sáng hôm sau.
Phong tỉnh dậy thì cô gái đã biến mất từ lúc nào. Trên bàn máy chủ chỉ để lại một mùi hương nước hoa nhàn nhạt, cực kỳ sang trọng, và... một tờ 500.000 VNĐ thẳng tắp được chặn dưới đáy cốc trà chanh, kèm một dòng chữ viết vội trên tờ biên lai nạp tiền net:
"Cảm ơn anh vì đêm qua. Tiền này cho anh ăn sáng. Nếu có duyên, Lâm Tịch tôi nhất định sẽ báo đáp!"
"Lâm Tịch? Tên nghe như tiểu thư tài phiệt ấy nhỉ..." Phong lầm bầm, cầm tờ 500.000 VNĐ lên, định bụng sáng nay tự thưởng cho mình bát phở lõi bò thêm quẩy.
Thế nhưng, ngay khoảnh khắc ngón tay Phong chạm vào tờ 500.000 VNĐ, một âm thanh máy móc lạnh lẽo vang lên trong đầu anh.
[TING!]
[Phát hiện túc chủ nhận được tiền từ một nhân vật thuộc tầng lớp tinh anh (Độ hảo cảm: 80). Đủ điều kiện kích hoạt...]
[Hệ Thống Thần Hào Hoàn Trả Vạn Lần - Chính thức trói định!]
Trần Phong giật nảy mình, suýt đánh rơi tờ tiền: "Cái quái gì vậy? Ảo giác do thiếu ngủ à?"
Giọng nói vô cảm vẫn tiếp tục vang lên:
[Túc chủ nhận được: 500.000 VNĐ.]
[Kích hoạt bạo kích hoàn trả x10.000 lần!]
[Số tiền thưởng: 5.000.000.000 VNĐ (5 Tỷ Đồng) đã được chuyển vào tài khoản ngân hàng của túc chủ.]
Rung rung rung...
Chiếc điện thoại Xiaomi vỡ màn hình trong túi quần Phong rung lên bần bật. Anh run rẩy rút ra mở khóa. Tin nhắn từ ngân hàng Vietcombank hiện lù lù trên màn hình:
"TK 098xxxxx... So du hien tai: +5,000,000,230 VND. ND: HTTH chuyen khoan."
Năm tỷ! Thật sự là năm tỷ!
Phong há hốc mồm, nhìn tờ 500k trong tay, rồi lại nhìn dòng tin nhắn. Hô hấp anh dồn dập. Cả đời làm bảo vệ, trông quán net, số tiền lớn nhất anh từng cầm là 10 triệu đồng đóng tiền trọ cho mẹ. Giờ đây, chỉ qua một đêm an ủi một cô gái thất tình, anh đã có 5 tỷ!
[Nhiệm vụ Tân Thủ phát bố:]
[Nội dung:] Mua lại quán Net Linh Vương. Đập đi xây lại thành Trung tâm Thể thao Điện tử xa hoa nhất thành phố.
[Phần thưởng:] Kỹ năng lái xe siêu xe thần cấp + 1 Thẻ cường hóa thân thể.
[Thất bại:] Thu hồi toàn bộ tài sản.
Khóe miệng Trần Phong từ từ nhếch lên, tạo thành một nụ cười cực kỳ ngông cuồng. Anh cất tờ 500k kỷ niệm của cô gái tên Lâm Tịch vào ví, sau đó đứng dậy vươn vai, các khớp xương kêu răng rắc.
"Làm kiếp nhân viên quèn đủ rồi." Phong nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh bình minh đang dần lên. "Bắt đầu từ hôm nay, Lão tử sẽ làm tư bản!"
Trần Phong ngáp ngắn ngáp dài, hai mắt dán chặt vào màn hình máy chủ của quán Net "Linh Vương". Đồng hồ điểm 11 giờ đêm. Khách đã vãn, quán chỉ còn lác đác vài thành phần cày rank đêm và mùi khói thuốc lá quyện với mùi mì tôm bò dở dang.
Ở góc trong cùng, máy số 13, có một cô gái đang ngồi gục mặt xuống bàn.
Phong để ý cô nàng này từ chập tối. Xinh, cực kỳ xinh. Làn da trắng sứ, đường nét thanh tú, chiếc váy hiệu Gucci đắt tiền hoàn toàn lạc quẻ với cái quán net cỏ xập xệ này. Thế nhưng, cô nàng không chơi game. Từ lúc vào, cô chỉ mở đoạn chat Facebook, đọc đi đọc lại rồi... khóc.
Khóc từ 8 giờ tối đến tận 11 giờ đêm.
Với tư cách là một nhân viên trông net kiêm tạp vụ lương 4 củ/tháng, Phong vốn định mặc kệ. Nhưng tiếng nức nở kìm nén của cô gái khiến anh không nhịn được. Anh pha một cốc trà chanh, mang thêm gói bim bim đặt lên bàn cô.
"Này, quán đóng cửa cuốn rồi, em không định về à?" Phong gãi đầu hỏi.
Cô gái ngước lên, đôi mắt đỏ hoe sưng mọng, nước mắt tèm lem nhưng vẫn không giấu được vẻ đẹp sắc sảo. Cô nấc lên, giọng khàn đặc: "Anh... nó cắm sừng tôi! Thằng khốn đó đi du học Pháp, hứa hẹn đủ đường, thế mà vừa sang đó đã ôm ngay một con tiểu thư nhà giàu. Nó nhắn tin chia tay tôi qua Facebook! Nhắn xong block luôn!"
Nói đoạn, cô lại úp mặt xuống bàn khóc lớn hơn.
Phong thở dài, kéo cái ghế nhựa ngồi xuống cạnh. Bản năng "anh hùng bàn phím" trỗi dậy, anh bắt đầu tuôn ra bài văn mẫu mộc mạc nhất mà anh thường dùng để khuyên mấy thằng em trong Guild:
"Này, em nhìn lại mình đi. Xinh đẹp thế này, mặc đồ hiệu thế kia, thiếu đếch gì trai theo? Cớ gì phải khóc lóc gục ngã ở cái quán net đầy mùi mồ hôi này vì một thằng rác rưởi? Ra ngoài kia, rửa cái mặt, trang điểm lượn phố một vòng, khéo trai xếp hàng dài từ phố Huế lên tận Hồ Gươm. Khóc lóc tàn tạ chỉ làm kẻ thù hả hê thôi!"
Lời thô nhưng thật. Cô gái sững lại, ngẩng đầu nhìn Phong. Lần đầu tiên có người nói chuyện với cô bằng cái giọng bất cần, thẳng tuột như thế.
"Anh nói thật chứ?" Cô quẹt nước mắt.
"Thật hơn vàng. Thằng đó bỏ em vì nhà kia giàu? Vậy thì em phải sống sao cho sau này nó về nước nhìn thấy em phải quỳ xuống mà liếm gót giày!"
Câu nói như chạm vào đúng chỗ ngứa. Ánh mắt cô gái dần thay đổi, từ uất ức sang kiên định, rồi lóe lên một tia sáng lạnh lùng.
"Đúng! Anh nói đúng!" Cô gái gật đầu mạnh một cái, "Tôi không thể tàn tạ thế này được!"
Đêm đó, cô gái không khóc nữa. Cô bắt Phong ngồi kể chuyện tiếu lâm, đánh Liên Minh cùng cô đến rạng sáng. Vốn định đuổi khách đi ngủ, nhưng thấy tâm trạng cô nàng vừa ổn định, Phong đành nhường luôn cái ghế sô-pha vớt vát duy nhất trong quán cho cô chợp mắt, còn mình gục tạm trên bàn máy chủ.
...
5 giờ sáng hôm sau.
Phong tỉnh dậy thì cô gái đã biến mất từ lúc nào. Trên bàn máy chủ chỉ để lại một mùi hương nước hoa nhàn nhạt, cực kỳ sang trọng, và... một tờ 500.000 VNĐ thẳng tắp được chặn dưới đáy cốc trà chanh, kèm một dòng chữ viết vội trên tờ biên lai nạp tiền net:
"Cảm ơn anh vì đêm qua. Tiền này cho anh ăn sáng. Nếu có duyên, Lâm Tịch tôi nhất định sẽ báo đáp!"
"Lâm Tịch? Tên nghe như tiểu thư tài phiệt ấy nhỉ..." Phong lầm bầm, cầm tờ 500.000 VNĐ lên, định bụng sáng nay tự thưởng cho mình bát phở lõi bò thêm quẩy.
Thế nhưng, ngay khoảnh khắc ngón tay Phong chạm vào tờ 500.000 VNĐ, một âm thanh máy móc lạnh lẽo vang lên trong đầu anh.
[TING!]
[Phát hiện túc chủ nhận được tiền từ một nhân vật thuộc tầng lớp tinh anh (Độ hảo cảm: 80). Đủ điều kiện kích hoạt...]
[Hệ Thống Thần Hào Hoàn Trả Vạn Lần - Chính thức trói định!]
Trần Phong giật nảy mình, suýt đánh rơi tờ tiền: "Cái quái gì vậy? Ảo giác do thiếu ngủ à?"
Giọng nói vô cảm vẫn tiếp tục vang lên:
[Túc chủ nhận được: 500.000 VNĐ.]
[Kích hoạt bạo kích hoàn trả x10.000 lần!]
[Số tiền thưởng: 5.000.000.000 VNĐ (5 Tỷ Đồng) đã được chuyển vào tài khoản ngân hàng của túc chủ.]
Rung rung rung...
Chiếc điện thoại Xiaomi vỡ màn hình trong túi quần Phong rung lên bần bật. Anh run rẩy rút ra mở khóa. Tin nhắn từ ngân hàng Vietcombank hiện lù lù trên màn hình:
"TK 098xxxxx... So du hien tai: +5,000,000,230 VND. ND: HTTH chuyen khoan."
Năm tỷ! Thật sự là năm tỷ!
Phong há hốc mồm, nhìn tờ 500k trong tay, rồi lại nhìn dòng tin nhắn. Hô hấp anh dồn dập. Cả đời làm bảo vệ, trông quán net, số tiền lớn nhất anh từng cầm là 10 triệu đồng đóng tiền trọ cho mẹ. Giờ đây, chỉ qua một đêm an ủi một cô gái thất tình, anh đã có 5 tỷ!
[Nhiệm vụ Tân Thủ phát bố:]
[Nội dung:] Mua lại quán Net Linh Vương. Đập đi xây lại thành Trung tâm Thể thao Điện tử xa hoa nhất thành phố.
[Phần thưởng:] Kỹ năng lái xe siêu xe thần cấp + 1 Thẻ cường hóa thân thể.
[Thất bại:] Thu hồi toàn bộ tài sản.
Khóe miệng Trần Phong từ từ nhếch lên, tạo thành một nụ cười cực kỳ ngông cuồng. Anh cất tờ 500k kỷ niệm của cô gái tên Lâm Tịch vào ví, sau đó đứng dậy vươn vai, các khớp xương kêu răng rắc.
"Làm kiếp nhân viên quèn đủ rồi." Phong nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh bình minh đang dần lên. "Bắt đầu từ hôm nay, Lão tử sẽ làm tư bản!"
Trống!
- BBcode:
- Markdown:
Thảo luận: 0 comments
Tiếng Việt
English
中文
Français
العربية
עברית
Русский
Українська
Bahasa Indonesia
हिंदी
日本語
ภาษาไทย