Chương 2: Dùng Tiền Đập Người, Thần Hào Hiện Thế
6 giờ sáng, Hà Nội bắt đầu nhộn nhịp tiếng xe cộ.Trần Phong đứng trong nhà vệ sinh chật hẹp nặc mùi thuốc tẩy của quán net, vục mặt vào vòi nước lạnh buốt. Bọt nước chảy ròng ròng trên cằm, anh ngẩng đầu nhìn khuôn mặt hốc hác, đôi mắt thâm quầng vì những đêm thức trắng cày thuê Liên Minh trong gương.
Anh thò tay vào túi quần, chiếc điện thoại Xiaomi cũ kỹ vẫn sáng màn hình. Tin nhắn biến động số dư Vietcombank với con số 5 tỷ đồng chói lọi vẫn nằm đó, không phải là một giấc mơ. Thẻ ngân hàng của anh thực sự đã bị Hệ thống nhét vào một núi tiền.
"Mẹ kiếp, thế mà lại là thật..." Phong lẩm bẩm, trái tim đập thình thịch trong lồng ngực.
Đúng lúc này, bên ngoài truyền đến tiếng phanh két chói tai của một chiếc xe máy SH. Tiếp đó là tiếng bước chân huỳnh huỵch và giọng ồm ồm the thé quen thuộc vang lên:
"Thằng Phong đâu? Giờ này còn chưa quét dọn quán à? Nhìn cái đống rác ở máy 13 kìa, mày làm ăn thế thì tháng này tao trừ nửa lương cho trắng mắt ra!"
Người bước vào là Lão Vương – ông chủ quán net Linh Vương. Lão trạc năm mươi tuổi, bụng phệ như chửa vượt mặt, cổ đeo sợi dây chuyền vàng to bằng ngón tay cái, lúc nào cũng giữ thái độ khinh khỉnh, coi nhân viên như cỏ rác.
Bình thường, nghe tiếng Lão Vương, Phong sẽ phải lật đật chạy ra dạ vâng, tay chổi tay hót rác nịnh bợ vài câu để giữ lại 4 triệu tiền lương còm cõi. Nhưng hôm nay thì khác.
Trần Phong thong thả vuốt lại mái tóc ướt, bước ra khỏi nhà vệ sinh. Anh rút tờ khăn giấy lau tay, ánh mắt bình thản nhìn Lão Vương đang khoanh tay đứng giữa quán.
"Lão Vương, ông nói trừ lương tôi à?" Phong nhếch mép.
Lão Vương trừng mắt, ngạc nhiên trước thái độ ương ngạnh của thằng nhân viên quèn: "Chứ sao? Mày thái độ gì đấy? Có tin tao đuổi việc mày ngay hôm nay không? Thằng khố rách áo ôm, ra gầm cầu mà ngủ nhé!"
Phong không giận, ngược lại còn cười phá lên. Anh kéo một cái ghế gaming, ung dung ngồi xuống, vắt chéo chân nhìn thẳng vào mặt ông chủ cũ:
"Đuổi thì không cần ông phải đuổi. Tôi hỏi ông một câu, cái quán net xập xệ này, tính cả dàn máy ghẻ, hợp đồng thuê nhà 5 năm và giấy phép kinh doanh, ông định giá bao nhiêu?"
Lão Vương sững người, trố mắt nhìn Phong như nhìn một thằng điên trốn trại. Rồi lão phá lên cười ha hả, mỡ bụng rung bần bật:
"Mày bị ảo game à thằng ranh? Hỏi làm gì? Cỡ mày cày thuê đến kiếp sau cũng đéo mua nổi cái cửa cuốn của tao đâu! Quán tao nằm ngay gần cổng trường Đại học, mặt bằng đẹp, dàn máy 50 ván. Ít nhất phải 2 tỷ 500 triệu! Mày có bán cả thận, cả mạng mày đi cũng đéo gom nổi số lẻ!"
Trần Phong gật gù: "2 tỷ rưỡi cơ à? Rẻ hơn tôi nghĩ đấy."
Nói rồi, Phong rút chiếc điện thoại Xiaomi ra, điềm nhiên mở app ngân hàng: "Đọc số tài khoản đây."
Lão Vương nhíu mày, định chửi thề nhưng thấy thái độ tỉnh bơ của Phong, lão lại muốn xem thằng nhãi này diễn trò gì. Lão hừ lạnh, đọc một lèo dãy số tài khoản Techcombank.
Ngón tay Trần Phong lướt nhanh trên màn hình. Mật khẩu giao dịch vừa nhập xong.
Ding!
Chưa đầy 5 giây sau, chiếc iPhone 14 Pro Max trong túi quần Lão Vương reo lên âm báo tin nhắn đặc trưng. Lão bực dọc rút ra xem. Chỉ một giây sau, đôi mắt ti hí của lão trợn ngược lên, nhãn cầu suýt rớt ra khỏi tròng. Mồ hôi lạnh toát ra ướt đẫm trán.
Lão dụi mắt. Lại dụi mắt. Lão đếm đi đếm lại dãy số 0 trên màn hình.
"Techcombank: TK +2,500,000,000 VND. Nguoi chuyen: TRAN PHONG. Noi dung: Mua lai quan Net Linh Vuong."
Hai tỷ năm trăm triệu! Tiền tươi thóc thật! Chuyển khoản trong một nốt nhạc không cần chớp mắt!
Đôi chân Lão Vương mềm nhũn, lùi lại vài bước, đập mông vào cạnh bàn. Lão run rẩy ngẩng đầu lên nhìn chàng thanh niên mặc chiếc áo thun hàng chợ rách vai đang ngồi trước mặt. Khí chất của Phong lúc này trong mắt lão bỗng nhiên cao ngút ngàn, tỏa ánh sáng của tư bản chói mù mắt!
"Cậu... Cậu Phong... À không... Trần... Trần thiếu gia..." Giọng Lão Vương lắp bắp, thái độ quay ngoắt 180 độ, cái bụng mỡ cúi rạp xuống, nụ cười nịnh nọt méo xệch. "Cậu... cậu đùa tôi à? Cậu là đại thiếu gia nhà nào đi vi hành trải nghiệm cuộc sống thế?"
Phong đứng dậy, phủi phủi vai áo, lãnh đạm nói: "Đừng nói nhiều. Lát nữa mang giấy tờ chuyển nhượng đến đây ký cho tôi. Bây giờ thì cầm tiền, dọn đồ cá nhân của ông, và cút khỏi quán của tôi!"
Chữ "cút" nhẹ tựa lông hồng nhưng uy lực ngút trời. Lão Vương nào dám hó hé nửa lời, vừa khom lưng gật đầu lia lịa như gà mổ thóc, vừa ôm cái cặp da lủi nhanh ra cửa, lên xe SH phóng đi như chạy giặc.
Ngay khi bóng Lão Vương khuất sau ngã tư, âm thanh hệ thống lập tức vang lên trong đầu Phong:
[TING!]
[Chúc mừng túc chủ hoàn thành Nhiệm vụ Tân Thủ: Mua lại quán Net Linh Vương.]
[Phần thưởng đã phát dọn: Kỹ năng Lái Xe Siêu Cấp (Thần cấp) + 1 Thẻ Cường Hóa Thân Thể (Sơ cấp).]
[Vật phẩm đã được cất vào Không Gian Hệ Thống. Túc chủ có muốn sử dụng ngay không?]
Phong nhìn quanh, xác nhận trong quán không còn ai, liền kéo sầm cửa cuốn xuống, treo tấm biển "TẠM NGHỈ SỬA CHỮA".
"Sử dụng Thẻ Cường Hóa Thân Thể!" Phong hít một hơi sâu, ra lệnh trong đầu.
[Đang sử dụng Thẻ Cường Hóa Thân Thể... Quá trình này sẽ hơi đau đớn, đề nghị túc chủ cắn răng chịu đựng!]
Chữ "đau đớn" vừa dứt, một luồng nhiệt nóng rực như dung nham từ đan điền bùng nổ, lan tỏa ra toàn bộ tứ chi bách hài. Phong rên lên một tiếng, gục xuống sàn nhà. Cảm giác như xương cốt đang bị bẻ vụn ra rồi đắp lại, cơ bắp căng phồng, tế bào toàn thân đang được tẩy tủy phạt cốt.
Lớp mồ hôi đen ngòm, hôi hám mang theo độc tố tích tụ bao năm do thức khuya, ăn mì tôm ứa ra từ lỗ chân lông của anh.
Mười phút sau, cơn đau rút đi như thủy triều.
Phong thở hổn hển, chống tay đứng dậy. Trọng lượng cơ thể nhẹ bẫng, tràn trề sức mạnh. Anh cởi phăng chiếc áo thun bẩn thỉu, bước vào nhà vệ sinh nhìn vào gương và... sững sờ.
Chàng thanh niên gầy gò, ốm nhách lúc nãy đã biến mất. Thay vào đó là một Trần Phong với chiều cao tăng vọt từ 1m70 lên 1m80. Khung xương vai rộng lớn, cơ bụng sáu múi rõ nét như tạc, đường nét khuôn mặt vốn đã góc cạnh nay lại càng trở nên nam tính, sắc sảo và đầy cuồng dã. Làn da nhợt nhạt cũng trở nên khỏe khoắn.
Nhìn mình trong gương, Trần Phong nở một nụ cười tà mị.
Tắm rửa sạch sẽ lớp cặn bẩn, Phong mặc tạm lại bộ quần áo cũ. Quần áo bây giờ đã trở nên chật chội và ngắn củn cỡn.
"Kỹ năng lái xe thần cấp đã có, ngoại hình cũng đã đổi. Việc đầu tiên của một Thần Hào bây giờ là..."
Phong nhìn số dư 2,5 tỷ còn lại trong tài khoản, ánh mắt lóe lên sự phấn khích.
"...Đi mua đồ hiệu và sắm một con Mẹc!"
Chương 2: Dùng Tiền Đập Người, Thần Hào Hiện Thế (đang đọc)
- BBcode:
- Markdown:
Tiếng Việt
English
中文
Français
العربية
עברית
Русский
Українська
Bahasa Indonesia
हिंदी
日本語
ภาษาไทย